Mình Ăn Thì Hết Người Ăn Thì Còn
Thông BáoBài Giảng Suy NgẫmKalama
Kinh TạngYoutube Hỏi & ĐápSách

English

Dục & Thọ | | Thiền Đắc


Mình Ăn Thì Hết Người Ăn Thì Còn

Có nhiều cái thứ lợi đắc, có nhiều cái thứ sở hữu mà mình có thể có được trong đời. Nhưng mà cái gì? Sở hữu cái gì và cách nào? Sở hữu cái gì và sở hữu cách nào để được an?

Thí dụ như bây giờ mình thích tài sản thì cái chuyện mình tập trung mình làm chủ trong đời này nó vẫn không bằng đem đi làm phước. Mình thích tài sản, ai không thích, nhưng mình nên thích bằng cách mình đầu tư: "Mình ăn thì hết mà người ăn thì còn" - nhớ điều đó. Đó là mình thích cái gì, là một. Thứ hai nữa, mình giữ nó kiểu nào? sở hữu nó kiểu nào? Bây giờ mình chia hai ra, một cái là tinh thần, một cái là vật chất; thì mình thấy: "Ở đâu?" Nếu mình là người Phật tử mình hiểu, "Từ đâu mà nó ra tài sản này vậy?" Chắc chắn là không phải từ vật để dành từ kiếp trước! Không thể để dành bằng vật chất mà phải là để dành bằng công đức. Cho nên một trong những cái điều tâm niệm mà người Phật tử cần nhớ để chỉnh sửa mình chính là: Nhìn lại mình. Không cần thần thông, không cần thần thông gì hết.

Tôi nói thế này, tôi muốn kiếm coi có gì còn chỗ trống để xâm cái câu này, cái câu này phải xâm để tu trên người mình. Không cần thần thông, quán chiếu gì hết, mệt lắm. Chỉ nhớ thế này thôi: Mình nhìn mình bây giờ, những thứ mà mình đang có đây không phải ngẫu nhiên mà cha cho, mẹ cho, ông bà cho, bạn bè thân quyến cho, láng giềng cho, đồ đệ cho. Từng thứ mà mình đang có đều là đến từ một cái tiền nghiệp quá khứ. Một cái tấm thân mà bịnh tùm lum đây nè, đừng có trách là do di truyền ông bà cha mẹ để lại. Không! Anh đừng có nói cái đó. Tại sao anh không có đầu thai chỗ khác để anh lấy cái gene di truyền tốt hơn mà anh phải chun vô cái nhà này, để cả lũ bị suyễn giống nhau? bị ung thư giống nhau? bị mấy cái bịnh bí hiểm giống nhau? Tại sao vậy? Anh đừng có đổ thừa di truyền. Tại sao anh không chun vô cửa khác mà anh chun vô cửa này? Rồi. Bây giờ anh có tướng cao ráo ngó được hơn người khác, hay là tướng anh xấu hoắc lùn xịt, anh đừng có trách cái người sanh anh ra mà anh phải hiểu những cái bây giờ anh có là nó từ đâu? Từ vô lượng kiếp nó đẩy ra cái con người anh như vậy đó.

Cho nên bây giờ anh cứ nhớ thế này: "Những gì tôi đang có nó chính là cái tấm gương chiếu rọi, phản ảnh những gì tôi đã tạo trong một cái kiếp nào đó trong quá khứ. Tôi có nhiều tài khoản, thì cái kiếp này tôi đang xài cái tài khoản của kiếp A, kiếp B gì đó. Còn những tài khoản khác thì để kiếp khác; còn kiếp này tôi đang xài tiền nợ hoặc tiền lãi một kiếp nào đó trong quá khứ."

Khi mà nhớ như vậy thì hành giả mới thấy cái mà ta sở hữu, cái mà ta làm chủ, và phải coi kỹ lại ta làm chủ cái gì và làm chủ kiểu nào? Cái gì và kiểu nào? What và How? Tôi khoái hai chữ đó lắm, trong Tứ Niệm Xứ cũng What và How, trong đời sống thường nhật mình thích cái gì, để coi cái đó là cái gì (What?) Và mình muốn tiếp tục sở hữu nó, sở hữu kiểu nào, như thế nào? (How to?) Sở hữu nó kiểu nào? (How to possess?)

Sở hữu bằng kiểu nào, chứ không đem phải nhét vô trong túi, đem lận vô trong lưng quần, không phải vậy. Trước hết mình thích cái gì, vật chất hay tinh thần, mình nhớ cái này: Tất cả vật chất mình có điều chủ yếu là từ cái nguồn tinh thần quá khứ, mình có một cái tinh thần như thế nào đó, nó mới ra cái vật chất như vậy. Tàu có một câu "Đại phú do thiên, tiểu phú do cầu". Đủ ăn đủ mặc thì là do mình siêng kiếp này nhưng giàu nghiêng trời nghiêng đất là do trời. Trong Đạo Phật mình thì không phải do thiên mà là do duyên: "Tiểu phú do cần, đại phú do duyên". Tức là tiền duyên trong quá khứ.

Cho nên mình sở đắc cái gì? Cái gì nó thuộc về tinh thần, tinh thần ở đây là gồm các hạnh lành, các công đức, thập thiện hoặc 37 pháp bồ đề phần, thì sở hữu cái đó đó, mới được gọi là lợi đắc tối thượng. Có được cái đó trong người nó mới ngon.

Tôi đã nói không biết là bao nhiêu lần mà chắc bà con quên rồi. Tôi ví dụ, ví dụ thôi nha: Tôi có hai người mà tôi rất thương, rất thương, thương ghê lắm, thương đến mức mà tôi có thể chết cho họ. Một người trong đó giàu có cực kỳ về vật chất nhưng mà nghèo nàn cực kỳ về tinh thần; còn một người thứ hai là giàu có cực kỳ về tinh thần mà nghèo nàn cực kỳ về vật chất. Khi tôi nhìn hai người này, mà tôi nói trước nha, tôi nhắc lại, hai người này tôi đều thương kinh khủng lắm.

Thì cái thằng cha mà nghèo tinh thần mà giàu vật chất tôi ngại lắm, nếu đó là người thương của tôi, tôi ngại lắm. Vì tôi biết nay mai mà chả bị cái sốc gì đó - vợ bỏ, chồng bỏ, con đau, con hư gì đó, hoặc là bị làm ăn thua lỗ gì đó - là chắc chả điên luôn. Tôi nhìn chả tôi sợ lắm vì tôi thương ông đó lắm, tôi rất là thương. Khi tôi nhìn ông nghèo tinh thần mà chả giàu vật chất đó tôi có hai cái lo. Cái lo một: Cái ông này mai này ổng tắt thở, ổng đi về đâu hả trời? Đó là chuyện xa. Còn cái lo hai là chuyện gần: Lỡ mai này ổng chưa chết mà ổng bị tán gia bại sản thì ổng sống làm sao hả trời? Vợ ổng, chồng của bả - phụ ổng, phụ bả - ổng, bả sống làm sao hả trời? Đó là người mình thương mình lo.

Nhưng mà riêng cái thằng cha giàu tinh thần mà nghèo vật chất thì tôi khỏi có lo. Tôi sẵn sàng, tôi nghĩ là tôi thương quá tôi đi bán vé số, tôi chiên chả giò, tôi làm một cái xe bánh mì để tôi nuôi họ được. Tôi hỗ trợ cho họ được bằng cách chiên chả giò. Các vị biết bên Châu Âu chiên chả giò giàu lắm, quí vị biết không? Nếu mà các vị xin được cái visa mà du lịch qua đây ba tháng, bên cái đảo Cyprus gần Hy lạp hoặc là qua Thụy sĩ, các vị chiên chả giò vào mấy cái dịp lễ của bên đây; Lễ, Tết đó, chiên chả giò giàu lắm. Chúng ta có nhiều cách để bổ xung cái tài sản mình, chúng ta đi lao động nước ngoài, đặc biệt lựa mấy nước giàu, qua Dubai, qua Tây Âu, có nhiều cách để bổ xung tài sản vật chất. Nhưng tài sản tinh thần thì nó lại cực kỳ khó, khó gớm lắm, nhớ nhé.

Cho nên hãy nhớ là cái tài sản nào mà nó quí hiếm là một, nó khó mất là hai và nó làm cho mình càng lúc càng đi lên là ba. Quí hiếm là một nè, đâu phải ai cũng có được như mình đâu. Thứ hai - khó mất. Chứ có cái gì nó dễ mất quá do thiên tai hay nhân họa thì cái đó không phê. Thứ ba là cái thứ nào, cái thứ vật chất, tài sản nào mình càng giữ làm cái con người của mình nó càng ngon lành hơn thì cái đó ngon. Rồi giữ cái nào, cái thứ sở hữu nào mà lỡ mình có lăn đùng ra mình chết mình cầm theo được. Chớ còn mình đi mình sở hữu cho đã những thứ mà rồi tới hồi lăn đùng ra chết mình bỏ lại hết.

Tôi kể bà con nghe hoài cái chuyện mà một ông vua, đó là ông Alexander the Great - ông A Lịch Sơn, ổng đi đánh Ấn độ banh chành xong, ổng để một số người ở lại đó, xong rồi ổng đi về Babylon thì ổng chết. Năm đó mới ba mấy tuổi thôi. Sau một bữa tiệc rượu ổng lâm trọng bịnh rồi chết. Trước khi ổng chết ổng trối lại được ba điều quý vị còn nhớ không? "Điều một là trẫm chết rồi những người khiêng quan tài của trẫm phải là mấy thằng cha thái y - mấy ông quan mà chữa bệnh cho trẫm - quan thái y - royal doctors, phải để mấy ông đó khiêng hòm mới được. Thứ hai là cái hòm của trẫm phải khoét hai cái lỗ để trẫm thò hai bàn tay ra ngoài. Và thứ ba, bao nhiêu cái thứ châu báu mà bồi táng, tùy táng, thay vì khâm liệm bỏ vô trong hòm cho trẫm đem theo, thì làm ơn cứ để cái quan của trẫm trống rỗng, để trẫm với cái xác thôi, trong hòm có cái xác thôi, còn bao nhiêu châu báu bồi táng, tùy táng khâm liệm đem rãi chung quanh nấm mồ để ai ngang nhìn cũng thấy." Bá quan tưởng là ổng bị lẫn, ổng đau quá rồi ổng bị lú, hỏi ổng vì sao thì ổng nói: "Thứ nhất, phải để cho mấy ông quan thái y, ngự y khiêng hòm của trẫm, khiêng cái linh sàng của trẫm là để cho người ta thấy cuối cùng thì thầy thuốc nào cũng phải bó tay trước cái chết - cho dầu đó là cái chết của bậc đế vương, chính thầy thuốc cũng phải bó tay chứ đừng có nói là tình thân, tình thiết, chi cho mệt, tình cảm, bạn bè, quyến thuộc, chủ tớ. Thầy thuốc, ngự y mà nhìn vua chết cũng phải bó tay, chính thầy thuốc cuối cùng cũng phải khiêng xác vua đi thôi. Thứ hai, khoét hai cái lỗ để thòng hai cái tay ra ngoài để người đời dự đám tang họ thấy rằng Đại Đế chết rồi vẫn ra đi với hai bàn tay trắng. Nhìn đấy, ra đi với hai bàn tay trắng. Thứ ba, bao nhiêu cái đồ bồi táng, tùy táng đừng có bỏ vào áo quan mà đem rãi chung quanh mồ để cho người ta thấy rằng tất cả của cải cuộc đời này nó chỉ ra tới mộ thôi, không có đi xa hơn nữa, nó chỉ ra tới nấm mồ là cùng, maximum là ra tới đó. Đúng ra là nó đã nằm hết ở nhà rồi, nó nằm ở cái giường chết của mình. Minh chết ở đâu thì tài sản nó kết thúc ở ngay chỗ đó rồi; nhưng mà có nhiều người họ vẫn còn u mê, họ khâm liệm rồi bồi táng, tùy táng cho nên ổng mới bày ra ổng nói cho cái đám đó, cái đám mà u mê đó nó thấy rằng có ráng lắm thì cũng ra tới mộ là thôi chứ không đi xa hơn nữa được. Nhớ nhé.

Đó, thì ở đây lợi đắc tối thượng là như vậy đó quí vị.

Kalama xin tri ân bạn elteetee chép bài KTC.6.121 Tham

Dục & Thọ | | Thiền Đắc

English

© www.toaikhanh.com