Học Pháp Vô Thượng
© toaikhanh.com



XIN LƯU Ý

Thông Báo của Chủ nhiệm trang mạng


Trang toaikhanh.com này do tôi, Cao-Xuân Kiên, một kẻ phàm đang bắt đầu học hỏi về Phật giáo Nam truyền, cư ngụ tại Sydney Australia, lập nên để sưu tầm và lưu trữ các bài giảng pháp thoại của Sư Giác Nguyên (Toại Khanh). Tôi cũng có lập phương tiện trên mạng và yêu cầu nhiều phật tử có hảo tâm nghe và ghi chép lại các bài giảng.

Những bản ghi chép nháp này chưa được Sư xem qua và chỉnh sửa nên hoàn toàn không được xem như chính là lời Sư đã giảng.

Tôi thỉnh thoảng thấy có đoạn nào hay và có lợi ích cho bản thân tôi thì tôi trích vào phần Suy Ngẫm. Đồng thời tôi cũng gửi lên trang facebook toaikhanh.fb để phổ biến cho nhiều phật tử khác cùng tham khảo.

Không may cho chúng tôi là có một vài bài bị lỗi chính tả, dư chữ, thiếu chữ v.v... và một vài cá nhân đã đem ra bêu xấu chể diễu công khai trên facebook. Những lỗi ghi chép ấy tuy có thể không trầm trọng nhưng lại gây tác hại thị phi đến công đức hoằng pháp của Sư.

Vì vậy, buộc lòng chúng tôi phải ngưng phổ biến các đoạn trích có lợi ích ấy và ngưng trang facebook toaikhanh.fb. Tôi cũng xin yêu cầu quý vị tránh chia sẻ những bài trên trang này vì có thể bị thiếu sót khi chưa được hiệu đính.

Xin đặc biệt lưu ý: Sư Giác Nguyên hoàn toàn không chịu trách nhiệm về trang mạng này. Chỉ riêng tôi, chủ nhiệm trang này là Cao-Xuân Kiên, chịu trách nhiệm cho bất cứ những sai lạc về thông tin bài vở trên trang này.

Riêng các vị có hảo tâm hỗ trợ cho trang toaikhanh.com xin tiếp tục công trình ghi chép của chúng ta.

Xin chân thành cảm ơn quý phật tử.

Cao Xuân Kiên

admin@toaikhanh.com



youtube
zoom
tk || bài giảng || suy gẫm || hỏi & đáp || kalama || hình ảnh || sách || english

Học Pháp Vô Thượng

Giới phải làm nền cho định. Và định, là cái khả năng tập trung tư tưởng, làm nền cho tuệ. Tuệ là cái trí tuệ nhận thức được rằng: Thân tâm này, thiện ác buồn vui này, do duyên mà có rồi cũng do duyên mà mất đi. Ngày nào ta còn thích ở trong bốn cái đó thì ngày đó ta còn tiếp tục gây tạo các điều kiện tái sinh. Ta phải chán sợ nó, thấy rằng cái khổ đáng sợ mà cái sướng cũng đáng sợ. Vì sao?

Vì muốn được sướng không phải dễ, phải làm bao nhiêu chuyện mới được sướng. Mà có nó rồi đam mê trong đó cũng là quay về với cái khổ nữa. Người có trí, có phước mới quan tâm đến điểm này, còn không đa phần thì tới đâu hay tới đó. Bởi vì đời sống bây giờ có nhiều chuyện mình phải lo quá. Thế là mình phải lo. Đời sống này có nhiều cái để hưởng quá. Thôi vậy bây giờ mình tập trung mình hưởng, còn cái chuyện mà tu tâp để mai mốt tính. Hỏi mai mốt là chừng nào? Thì khi già. Già đi chùa, ăn chay tháng mấy ngày, nghe pháp, tụng kinh, có pháp danh, có chuỗi lăn lăn, lăn lăn, vậy phải tu không? Mặc áo lam, tay lần chuỗi lăn lăn. Nếu mà muốn cho nó rốt ráo, quất cho trọc lóc là khỏe rồi. Vậy là tu? Tu vậy là tu đó? Tu là cứ hồi trẻ đi chơi cho nó mát trời đất, tới khi về già đi kiếm cái kiểng chùa nào đó, vô cạo cho nó mát rồi mặc áo lam, chuỗi lần lần, miệng đọc chú, còn đầu nghĩ gì thì có trời biết thôi. Tay lần chuỗi, miệng đọc chú, mắt láo liên, đầu nghĩ lăng xăng, lăng xăng, lăng xăng ... Vậy là tu? Tu là vậy đó?

Trong khi đó tam học nó không phải vậy.

Tôi đã nói rồi. Nội riêng cái giới không nó đã rối rồi. Có ba cách giữ giới:

  1. Giữ giới là nghĩ tới mình, vì sợ tội, vì mình muốn cầu phúc, muốn trốn khổ tìm vui mà phải giữ giới. Đó là giữ giới cho mình.

  2. Giữ giới vì người. Có nghĩa là vì mình không muốn làm cho ai khổ hết. Tại vì năm giới đều có tác dụng đầu tiên là đối với tha nhân. Khi mình không muốn làm khổ ai hết thì mình không vi phạm năm giới.

  3. Giữ giới chỉ đơn giản bởi vì mình không còn cái điều kiện tâm lý để mình phạm nữa. Cái thứ ba dùng chữ giữ là gượng, vì lúc này không còn phải giữ gì nữa. Vì mình không đủ điều kiện tâm lý, mình không đủ cái sân, cái tham, cái si, cái tà kiến để mà làm cái chuyện đó. Không đủ hoặc là không còn nữa.

Riêng cái giới nó đã đuối như vậy.

Định cũng vậy. Tu thiền định để cầu quả tái sanh ngon lành chưa khá. Tu mà để lấy đó làm nền tảng để phát triển trí tuệ giải thoát, cái đó mới đáng kể.

Đối với tam học mà hiểu như vậy đó thì được gọi là học pháp vô thượng. Chớ còn cái kiểu hành thiền mong đắc thần thông; mong được nhập định cho thoải mái; lâu lâu xếp bằng quất năm ngày cho nó sướng; chết rồi về Phạm thiên này nọ; còn trong lúc chờ chết thì có thần thông dời non lấp biển; đi mây về gió cho nó sướng, v.v ... Hành thiền kiểu đó thì không kể là vô thượng. Vô thượng ở đây có nghĩa là lấy cái thiền định làm cái nền để mà quán chiếu và sống trong trí tuệ chánh niệm.

Trích bài giảng ngày 26/06/2019 KTC.6.121Tham
Kalama xin tri ân bạn elteetee ghi chép toàn vẹn bài giảng.


Hôn trầm Thụy miên | | Vấn Đề

Tứ Niệm Xứ | | Hạnh Phúc

English







Thơ Rụng Hiên Chùa


Địa chỉ liên lạc để có sách:

☎ Cô Trần Thị Ngọc-Tuyết: 0934183043
Có ship COD qua bưu điện.

☎ Anh Trần Khắc Tuấn: 0906666378

🛋 Thỉnh sách trực tiếp tại địa chỉ:
464/22 Hoà Hảo, phường 05, quận 10 TPHCM.

✉ Độc giả ở Mỹ thỉnh sách xin liên lạc qua email:
jennitran433@yahoo.com

✉ Độc giả ở Úc thỉnh sách xin liên lạc qua email:
nhan.tran1971@yahoo.com.au


Tủ Sách Toại Khanh

zoom || tk || youtube || facebook || bài giảng || suy gẫm || hỏi & đáp
kalama || hình ảnh || sách || english

© www.toaikhanh.com