<blockquote>Kalama tri ân bạn ghi chép.</blockquote>
toaikhanh.com
Sửa bài / Editing: Ôn Tập Giáo Lý
Ôn Tập Giáo Lý [21/04/2026 - 04:19 - phungma] - Không có một cái gì trên đời này mà không nằm trong sáu căn sáu trần. - Không có gì trong sáu căn sáu trần mà nằm ngoài các cặp nguyên tố. không có cái gì nằm ngoài các cặp nguyên tố: Thiện ác, sướng khổ, nhân quả. - Từng thứ trong các cặp nguyên tố tác động lẫn nhau, giúp xuất hiện (duyên trợ sinh)và giúp tồn tại (duyên trợ lực). Mỗi duyên lại có 4 trường hợp: A giúp B bằng cách có mặt trước. A giúp B bằng cách có mặt sau. A giúp B bằng cách cùng có mặt. A giúp B bằng cách cùng vắng mặt. Tổng cộng ta có 8 duyên và 8 duyên ấy lại giúp nhau theo 3 hình thái: bản chất, thời điểm và cách thức. Từng giây phút sống thiện và bất thiện chỉ đơn giản là trôi nỗi trên dòng chảy của các duyên. Trôi nỗi trên duyên giải thoát gọi là tu hành. Trôi nỗi trên duyên sinh tử gọi là luân hồi. Tôi chợt nhớ ra một bài thơ nhưng không biết tác giả có phải là Phật tử hay không. Nhưng theo riêng tôi, bài thơ theo giáo lý duyên khởi: "Hôm qua ra đứng gốc cao, nhớ người yêu cũ mà đau ruột thừa. Chiều nay ra đứng gốc dừa,cơn đau tái phát ruột thừa lại đau. Giá mà đừng gặp lại nhau thì đâu đến nổi phải đau ruột thừa." Bà con nghe vậy nhớ chưa. Đừng bắt nhắc lại ruột thừa lại đau. Nếu là người hiểu đạo, bài này rất sâu. Có nghĩa là do dòng luân khởi, khởi cái này rồi đến cái kia. Ngày nào mình còn tham sân si thì ngày đó mình còn khổ. Từ gốc cao, mình thấy khổ mình chuyển sang gốc dừa. Chuyển sang gốc dừa thì ruột thừa vân đau. Cho nên, quý vị còn nhớ chánh giải thoát và tà giải thoát. Chánh giải thoát: 1. Phá nát nhà tù, đắp y xuất gia, đắc luật thông, đăc A La Hán, đi đứng tự tại. 2. Vô hiệu hóa nhà tù: vẫn sống, vấn có gia đình nhưng mình đã đắc sơ quả. Tà giải thoát: đổi phòng giam, đổi trại giam, tưởng là đã ra tù rồi. Nhưng thật ra chỉ đổi từ gốc cao qua gốc dừa. Khi chưa thật sự giải thoát thì chỉ là tà giải thoát, đổi phòng giam hay đổi trại giam thì đều tiếp tục tụ. Hay ở yên một chỗ không đổi nhưng mình mạ vàng song sắt, mạ vàng dây xích tưởng rằng đó là giải thoát. Tu tập có hai cách tu: tu để thành thánh và tu để không còn phàm.Tu để không còn phàm an toàn hơn. Khi ta còn thấy mùi phàm là biết mình còn phàm. Còn tu thành thánh hơi nguy hiểm vì mình không biết Thánh mặt mũi ra sao, cứ thấy lạ lạ ta tưởng là thánh. (phút thứ 07:00) [08/05/2026 - 08:17 - lacsutay01] Ôn lại bài vở ngày hôm qua: 1.Không có gì cuộc đời này năm ngoài sáu căn, sáu trần. 2.Không có gì sáu căn sáu trần mà nằm ngoài các cặp nguyên tố đó là thiện ác, sướng khổ, nhân quả. 3.Từng thứ trong các cặp nguyên tố tác động lẫn nhau. giúp xuất hiện và giúp tồn tại. Giúp xuất hiện gọi là duyên trợ sinh, giúp tồn tại gọi là duyên trợ lực. Mỗi duyên lại có bốn trường hợp, nếu mà mình biết rồi thì viết tắt thôi, mỗi duyên có bốn trường hợp A giúp B... Tổng cộng ta có tám duyên phải không ? và tám duyên ấy lại giúp nhau theo ba hình thái, ba hình thái gì? Bản chất, thời điểm và cách thức (phút 6:14) [09/05/2026 - 07:04 - lacsutay01] Từng giây phút sống thiện và bất thiện, chỉ đơn giản là trôi nổi trên dòng chảy của các duyên, hiểu không?. Trôi nổi trên duyên giải thoát thì gọi là tu hành, trôi nổi trên duyên sanh tử thì gọi là luân hồi. Duyên nói gọn là duyên khách quan và duyên chủ quan. Duyên chủ quan là gồm thiện ác, sướng khổ trong tâm tư mỗi người. Còn duyên khách quan là những điều kiện ngoại tại như: trú xứ, sức khoẻ, thầy bạn, kiến thức. Tuỳ căn cơ, phước duyên của mỗi người mà cả hai thứ duyên nội tại và ngoại tại, ta có được thứ nào và vận dụng chúng ra sao. Ví dụ có một trú xứ như ý thì hai người có cách sử dụng trú xứ có giống nhau không, có tiền có tâm tu nhưng mà lấy tiền đó đem cất cái cốc. Đúng ra lấy tiền đó rồi cất cái cốc, lấy tâm tu kia để ngồi thiền. Đằng này lại lấy tâm tu cộng với tiền làm một cái cốc sang trọng, đẩy một cái tủ lạnh to đùng lên, để vào đó một cái tivi. Điều kiện mình có rồi đó, nhưng mình sử dụng điều kiện đó ra sao lại là một chuyện khác. Tới sức khoẻ, sức khoẻ mình tốt nhưng mình không dùng cho chuyện tu mà xài cho chuyện khác. Rồi kiến thức , kiến thức cũng vậy. Ngày hôm qua tôi nói bà con có hiểu hay nhớ không? Niềm tin nơi Đức Phật nó có hai hình thái: niềm tin hữu lậu và niềm tin vô lậu. Niềm tin hữu lậu là xem Ngài như một ông Thần ông Thánh, mình câu để được cái này cái kia.Niềm tin vô lậu là xem Ngài là một Đạo Sư dẫn đường cho mình. Khoan còn nữa, trong hai kiểu niềm tin đó là hình thái của niềm tin, còn nguồn gốc của niềm tin lại khác nữa. Niềm tin là do mình nghe người ta nói hoặc là do mình đọc sách xem kinh, đó là niềm tin do trí văn.Niềm tin thứ hai là do mình suy ngẫm là niềm tin do trí tư. Niềm tin thứ ba là do mình sống chánh niệm mình thấm. Tôi hỏi cái này Quý vị trả lời : các vị có tin là khi mình sống chánh niệm, mình là một rổ bánh hỏi, quý vị có biết bánh hỏi không? cái bánh mà từng sợi nhỏ nhỏ như bún. Ngoài bắc có kêu là bánh hỏi không? Mình thiền, mình chánh niệm một lúc thì mình thấy mình như một rổ. Tại sao vậy? Do nhiều sợi rời rạc nó kết. Tôi nói không biết bao nhiêu lần mình không học đạo thì thấy mình là một đường thẳng kéo dài, một đường thẳng kéo dài trong suốt mấy chục năm. Học được ba mớ thì thấy mình là những đốm : đốm thiện, đốm ác, đốm buồn, đốm vui, đốm sướng, đốm khổ. nhưng mà tới lúc chánh niệm miên mật tu tập tinh tấn thì mình sẽ thấy khác, không phải là đốm mà mình là những dấu chấm. Tại sao tôi nói như vậy, các vị thấy một người chánh niệm nhiều họ sẽ thấy rằng cái khoảnh khắc thiện này qua thiện kia, cái ác này qua ác kia, cái vui này qua vui kia, cái khổ này qua khổ kia nó ngắn dữ lắm. Còn cái người không tu thiền thì họ chỉ nhớ mang máng hồi nãy buồn sao bây giờ nó vui, bây giờ vui lát nữa nó buồn, đời sống của họ chỉ là những cái đốm. Một người tu miên mật thì họ sẽ thấy nó không phải là đốm, tệ hơn đốm đó là những dấu chấm. Tôi nói rất là nhiều lần đó là bức tranh hay những bức ảnh chụp khi mà mình phóng lón nó ra nhiều lần chỉ còn là những dấu chấm, đúng không? Có ai biết chuyện đó không. Cho nên, bất cứ cái gì mà mình thấy, mình thích, thấy nó đẹp, nó xấu,nếu mà bằng pháp nhãn, huệ nhãn nhìn nó ở cự ly nào đó thì nó sẽ khác. (phút 13:05) [09/05/2026 - 07:05 - lacsutay01] Từng giây phút sống thiện và bất thiện, chỉ đơn giản là trôi nổi trên dòng chảy của các duyên, hiểu không?. Trôi nổi trên duyên giải thoát thì gọi là tu hành, trôi nổi trên duyên sanh tử thì gọi là luân hồi. Duyên nói gọn là duyên khách quan và duyên chủ quan. Duyên chủ quan là gồm thiện ác, sướng khổ trong tâm tư mỗi người. Còn duyên khách quan là những điều kiện ngoại tại như: trú xứ, sức khoẻ, thầy bạn, kiến thức. Tuỳ căn cơ, phước duyên của mỗi người mà cả hai thứ duyên nội tại và ngoại tại, ta có được thứ nào và vận dụng chúng ra sao. Ví dụ có một trú xứ như ý thì hai người có cách sử dụng trú xứ có giống nhau không, có tiền có tâm tu nhưng mà lấy tiền đó đem cất cái cốc. Đúng ra lấy tiền đó rồi cất cái cốc, lấy tâm tu kia để ngồi thiền. Đằng này lại lấy tâm tu cộng với tiền làm một cái cốc sang trọng, đẩy một cái tủ lạnh to đùng lên, để vào đó một cái tivi. Điều kiện mình có rồi đó, nhưng mình sử dụng điều kiện đó ra sao lại là một chuyện khác. Tới sức khoẻ, sức khoẻ mình tốt nhưng mình không dùng cho chuyện tu mà xài cho chuyện khác. Rồi kiến thức , kiến thức cũng vậy. Ngày hôm qua tôi nói bà con có hiểu hay nhớ không? Niềm tin nơi Đức Phật nó có hai hình thái: niềm tin hữu lậu và niềm tin vô lậu. Niềm tin hữu lậu là xem Ngài như một ông Thần ông Thánh, mình câu để được cái này cái kia.Niềm tin vô lậu là xem Ngài là một Đạo Sư dẫn đường cho mình. Khoan còn nữa, trong hai kiểu niềm tin đó là hình thái của niềm tin, còn nguồn gốc của niềm tin lại khác nữa. Niềm tin là do mình nghe người ta nói hoặc là do mình đọc sách xem kinh, đó là niềm tin do trí văn.Niềm tin thứ hai là do mình suy ngẫm là niềm tin do trí tư. Niềm tin thứ ba là do mình sống chánh niệm mình thấm. Tôi hỏi cái này Quý vị trả lời : các vị có tin là khi mình sống chánh niệm, mình là một rổ bánh hỏi, quý vị có biết bánh hỏi không? cái bánh mà từng sợi nhỏ nhỏ như bún. Ngoài bắc có kêu là bánh hỏi không? Mình thiền, mình chánh niệm một lúc thì mình thấy mình như một rổ. Tại sao vậy? Do nhiều sợi rời rạc nó kết. Tôi nói không biết bao nhiêu lần mình không học đạo thì thấy mình là một đường thẳng kéo dài, một đường thẳng kéo dài trong suốt mấy chục năm. Học được ba mớ thì thấy mình là những đốm : đốm thiện, đốm ác, đốm buồn, đốm vui, đốm sướng, đốm khổ. nhưng mà tới lúc chánh niệm miên mật tu tập tinh tấn thì mình sẽ thấy khác, không phải là đốm mà mình là những dấu chấm. Tại sao tôi nói như vậy, các vị thấy một người chánh niệm nhiều họ sẽ thấy rằng cái khoảnh khắc thiện này qua thiện kia, cái ác này qua ác kia, cái vui này qua vui kia, cái khổ này qua khổ kia nó ngắn dữ lắm. Còn cái người không tu thiền thì họ chỉ nhớ mang máng hồi nãy buồn sao bây giờ nó vui, bây giờ vui lát nữa nó buồn, đời sống của họ chỉ là những cái đốm. Một người tu miên mật thì họ sẽ thấy nó không phải là đốm, tệ hơn đốm đó là những dấu chấm. Tôi nói rất là nhiều lần đó là bức tranh hay những bức ảnh chụp khi mà mình phóng lón nó ra nhiều lần chỉ còn là những dấu chấm, đúng không? Có ai biết chuyện đó không. Cho nên, bất cứ cái gì mà mình thấy, mình thích, thấy nó đẹp, nó xấu,nếu mà bằng pháp nhãn, huệ nhãn nhìn nó ở cự ly nào đó thì nó sẽ khác. (phút 13:05) [11/05/2026 - 07:49 - lacsutay01] Từng giây phút sống thiện và bất thiện, chỉ đơn giản là trôi nổi trên dòng chảy của các duyên, hiểu không?. Trôi nổi trên duyên giải thoát thì gọi là tu hành, trôi nổi trên duyên sanh tử thì gọi là luân hồi. Duyên nói gọn là duyên khách quan và duyên chủ quan. Duyên chủ quan là gồm thiện ác, sướng khổ trong tâm tư mỗi người. Còn duyên khách quan là những điều kiện ngoại tại như: trú xứ, sức khoẻ, thầy bạn, kiến thức. Tuỳ căn cơ, phước duyên của mỗi người mà cả hai thứ duyên nội tại và ngoại tại, ta có được thứ nào và vận dụng chúng ra sao. Ví dụ có một trú xứ như ý thì hai người có cách sử dụng trú xứ có giống nhau không, có tiền có tâm tu nhưng mà lấy tiền đó đem cất cái cốc. Đúng ra lấy tiền đó rồi cất cái cốc, lấy tâm tu kia để ngồi thiền. Đằng này lại lấy tâm tu cộng với tiền làm một cái cốc sang trọng, đẩy một cái tủ lạnh to đùng lên, để vào đó một cái tivi. Điều kiện mình có rồi đó, nhưng mình sử dụng điều kiện đó ra sao lại là một chuyện khác. Tới sức khoẻ, sức khoẻ mình tốt nhưng mình không dùng cho chuyện tu mà xài cho chuyện khác. Rồi kiến thức , kiến thức cũng vậy. Ngày hôm qua tôi nói bà con có hiểu hay nhớ không? Niềm tin nơi Đức Phật nó có hai hình thái: niềm tin hữu lậu và niềm tin vô lậu. Niềm tin hữu lậu là xem Ngài như một ông Thần ông Thánh, mình câu để được cái này cái kia.Niềm tin vô lậu là xem Ngài là một Đạo Sư dẫn đường cho mình. Khoan còn nữa, trong hai kiểu niềm tin đó là hình thái của niềm tin, còn nguồn gốc của niềm tin lại khác nữa. Niềm tin là do mình nghe người ta nói hoặc là do mình đọc sách xem kinh, đó là niềm tin do trí văn.Niềm tin thứ hai là do mình suy ngẫm là niềm tin do trí tư. Niềm tin thứ ba là do mình sống chánh niệm mình thấm. Tôi hỏi cái này Quý vị trả lời : các vị có tin là khi mình sống chánh niệm, mình là một rổ bánh hỏi, quý vị có biết bánh hỏi không? cái bánh mà từng sợi nhỏ nhỏ như bún. Ngoài bắc có kêu là bánh hỏi không? Mình thiền, mình chánh niệm một lúc thì mình thấy mình như một rổ. Tại sao vậy? Do nhiều sợi rời rạc nó kết. Tôi nói không biết bao nhiêu lần mình không học đạo thì thấy mình là một đường thẳng kéo dài, một đường thẳng kéo dài trong suốt mấy chục năm. Học được ba mớ thì thấy mình là những đốm : đốm thiện, đốm ác, đốm buồn, đốm vui, đốm sướng, đốm khổ. nhưng mà tới lúc chánh niệm miên mật tu tập tinh tấn thì mình sẽ thấy khác, không phải là đốm mà mình là những dấu chấm. Tại sao tôi nói như vậy, các vị thấy một người chánh niệm nhiều họ sẽ thấy rằng cái khoảnh khắc thiện này qua thiện kia, cái ác này qua ác kia, cái vui này qua vui kia, cái khổ này qua khổ kia nó ngắn dữ lắm. Còn cái người không tu thiền thì họ chỉ nhớ mang máng hồi nãy buồn sao bây giờ nó vui, bây giờ vui lát nữa nó buồn, đời sống của họ chỉ là những cái đốm. Một người tu miên mật thì họ sẽ thấy nó không phải là đốm, tệ hơn đốm đó là những dấu chấm. Tôi nói rất là nhiều lần đó là bức tranh hay những bức ảnh chụp khi mà mình phóng lón nó ra nhiều lần chỉ còn là những dấu chấm, đúng không? Có ai biết chuyện đó không. Cho nên, bất cứ cái gì mà mình thấy, mình thích, thấy nó đẹp, nó xấu,nếu mà bằng pháp nhãn, huệ nhãn nhìn nó ở cự ly nào đó thì nó sẽ khác. (phút 13:05) Tôi nhớ hoài một câu chuyện rất là tâm đắc, bà con biết hiệu kính Leica không? Leica là một hiệu kính hiệu, ống nhòm, máy ảnh rất tốt hàng đầu thế giới, nó và swarowski với hasselblad. Bắc âu có hasselblad, còn Nhật có Nikon, Châu Âu có swarowski của Áo, Đức có Leica thương hiệu hàng đầu. Bữa đó trong một lần ra mắt mặt hàng mới, thỉnh thoảng Leica cứ ra hoài vậy đó. Phóng viên quốc tế đổ về đông lắm. Nói chuyện với CEO của Leica, trong đám phóng viên có một ông mình mẩy đeo đầy ống kính zoom dài Nikon, Leica, Canon hỏi ông này lúc uống nước ngoài hành lang : thưa Ngài ống kính nào tốt nhất. Ông là CEO của Leica trả lời rất là Phật giáo, rất rất là Phật Pháp : lùi ba bước, tiến ba bước, phải ba bước, trái ba bước là ống kính tốt nhất. Có ai hiểu tôi nói gì không? Tức là cũng là ống kính đó thôi nhưng mà tuỳ lúc, từ góc độ nào. Có những lúc anh cần xác định cái focus, cái chủ đề anh chụp là cái gì , có lúc cần xoá phông lấy người, xoá người lấy phông, có lúc cần lấy độ sáng độ nét ra sao. Chụp ảnh cần phải biết kiến thức tốc độ, khoảng cách, ánh sáng, ngoài kiến thức đó ra còn có cự ly. Có trường hợp chỉ cần lùi lại thì bức ảnh đẹp hơn, tiến tới hay bước qua trái hay bước qua phải bức ảnh đẹp hơn. Có nghĩa là sao, ống kính tốt hay không tốt là một chuyện , còn một chuyện là góc đứng và khoảng cách hiểu không? góc đứng và khoảng cách rất là quan trọng . Người chụp ảnh Ngọ môn ở Huế, chụp Tử cấm thành ở Trung Quốc rất là nhiều, hàng tỉ tấm, nhưng những hình đi vào huyền thoại toàn là do những tay chụp họ chịu cực , họ lựa những góc khó. Những góc mà cái mặt của mình nằm sát với mặt đường và thậm chí có những búc ảnh họ chụp trong một điều kện ánh sáng, một điều kiện thời tiết rất là kỳ cục, chẳng hạn như ngay sau mưa, ngay lúc mà cầu vồng vừa xuất hiện, lúc đó ngọ môn mới đẹp, hoặc ngay thời điểm nắng vừa tắt sương vừa xuống thì góc rất là đẹp. Thời điểm, vị trí, cự ly, tốc độ, ánh sáng tất cả những cái đó nó cộng lên mới làm ra một bức ảnh đẹp như ý mình muốn. Thì tôi nói hoài trần cảnh như vậy thôi , tuỳ vào việc mình chế tác nó công với cái gì? Tôi nhớ ở Mỹ có một câu nói rất là hay:tất cả những chuyện buồn trên cuộc đời này , nó là buồn hay vui, tốt hay xấu hơn 80% là do thái độ của người cảm nhận, có tin cái đó không ? hơn 80%. Tôi biết một chuyện : có anh này rất là ghen, anh ghen kinh lắm. Mọi khi cô bạn gái nói chuyện với anh chàng khác mà đẹp trai là anh rất là khổ. Nhưng có một ngày anh phát hiện ra một điều, cô bạn gái nói chuyện với anh chàng đẹp trai anh không thấy khổ , không thấy ghen mà còn có một chút hạnh phúc len lén nó xen vào, tại sao vậy? Tại vì trước đó anh để ý một cô khác, hiểu tôi nói không? Các vị còn nhớ anh chàng bị chứng bệnh tâm lý, cứ mỗi lần anh sắp lên giường ngủ là anh phải phó từ xa lên, nhớ không? vì ảnh luông có cảm giác có một bàn tay nào đó nó thò lên . Sau cùng ảnh giải quyết không bằng thuốc men, bằng tư vấn tâm lý mà là chỉ cần cưa cái chân giường là xong, rất đơn giản.Cái cách anh chàng chữa bệnh ghen hay nhất là anh tìm cái khác thay thế, tôi nói để mấy vị hình dung thôi, chứ bà nào ghen mà về đi ngoại tình rồi đổ thừa là thấy bả luôn, hiểu cái đó không? rất đơn giản , tui đọc mà giật mình tại sảnh không ghen mà còn hạnh phúc vì đã để ý cô khác. Tôi đọc cái đó rồi chế tác vào kinh Phật, tui thấy mọi sự ở đời A,B,C,F hơn 80% là do mình chế tác.Một bữa ăn người ta nấu công phu cách mấy, nhưng chỉ cần mình cầm đũa lên nhưng có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu bữa ăn đó dỡ hoặc ngon liền phải không? Một chuyện có thật : có một anh chàng đến nhà bà hàng xóm, mỗi lần anh làm việc cực khổ anh hay ghé nhà ăn cơm. bả nhờ anh làm này làm kia. Bình thường bà má bả nấu, nấu mấy món nhà quê , nghèo. Một món kho, một món canh, một món xào, lâu lâu món nướng cho anh ăn, mỗi lần có việc nặng thì kêu ảnh. Tại sao lại kêu ảnh, vì ảnh thích con gái của bả, mà bả không tìm ai giúp miễn phí chỉ có anh này thôi. Có bữa đó, ảnh cũng làm gì ngoài vườn năng lắm, đến giờ cơm bả kêu vô ăn, Ảnh cắm cuối ăn thì nghe bả đứng sau bếp nói: bữa nay dì bận, con Cúc nó nấu. Thật ra bữa đó nó dỡ hơn mọi bữa, hiểu không, ảnh không dám chê nhưng trong lòng tự hỏi sao bữa nay dì Tám nấu kỳ quá , cá thì tanh, canh thì nhạt. Nhưng vừa nghe con Cúc nó nấu lành anh húp một cái roẹt nữa tô. Có nghĩa là hơn 80% trần cảnh là do mình chê tác, cho nên nhiều khi bà con thấy chúng tôi bỏ ăn, bà con đổi người giùm, càng nói càng tệ...Tôi nhớ tiểu học ở Việt Nam trai gái ngồi chung, thằng Tèo ngồi kế bên con Lan, kế bên là thằng Hùng. Con Lan, thằng Tèo đến thằng Hùng, con Lan đưa tờ giấy cho thằng Tèo, thằng Tèo thích con Lan lắm nên thấy đưa tờ giấy nó mừng. Nó mới cầm tờ giấy thì con Lan nói đưa cho thằng Hùng, cái này mới khổ nè. Nó đưa cho thằng Hùng, thằng Hùng mở ra thấy ba chữ: mình thích bạn, thằng Hùng tưởng của thằng Tèo viết, từ hồi đầu năm mình cũng vậy, có hiểu gì không ta? Nó đau như bò đá, cái đứa mình thương thì nó lại thương đứa khác, cái đau cái đau kiểu khác , mà cái thằng mình chuyển lại là thằng bóng, có hiểu cảm giác đó không? thằng này nó chết lên chết xuống chỉ vỉ cái giấy nhỏ xíu đó thôi. Câu chuyện đó tôi rất là thích vì nó rất là Phật pháp, nó thấm ghê lắm ( phút 21:38) [13/08/2026 - 02:39 - fairy_ltt] 12/08/2026 - bắt đầu phút 21:39 - fairy_ltt cho nên bây giờ mình quay lại: không có gì trong đời này nằm ngoài sáu căn sáu trần, không có gì trong sáu căn sáu trần mà tự nhiên có, nó đều phải có từ các duyên tác động, mà những duyên tác động nó đến từ đâu? không phải đến từ tự thân của mấy căn sáu trần đó mà tự chuyện chế tác, tờ giấy này gọi là chế tác phải không ta? tô canh đó dở ẹt tự nhiên thành tô canh ngon nhất thế giới là sao?chế tác. Mà dựa vào đâu? anh bằng những chất liệu nào anh chế tác? tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý và môi trường sống.hiểu không? lớn chuyện lắm. Mà mình tu tứ niệm xứ là gì?ngừng chế tác. Thay vì thấy nó như mình thích, thì mình phải thấy nó như nó là.Mà muốn đắc đạo thì phải thấy nó như nó là. Tại sao phải thấy nó như nó là? vì khi nào anh thấy nó như nó là thì anh mới thấy được Khổ Đế.Có đúng không? Có nhớ cái đó không ta? Mà anh thấy được Khổ Đế anh mới trừ được Tập Đế, phải không? Mà anh thấy được Tập Đế thì anh mới chứng được Diệt Đế, phải không? vấn đề là chỗ đó. Khi mà anh thấy nó như nó là thì anh mới chịu thấy nó khổ, không khổ cảm giác thì cũng khổ bản chất. Còn đằng này khi anh thấy nó như anh muốn là chết cha rồi, vì anh luôn luôn là trùm chế tác, vua chế tác, chuyên gia chế tác. Mà anh chế tác trớt quớt hà. Tui nhớ có bài thơ thiền rất là hay: Trường hơp 1: Ban ngày nhìn cộng dây biết cộng dây. Trường hợp 2: Ban đêm nhìn cộng dây tưởng con rắn. Cả 2 trường này này đều là ngộ nhận. "ban ngày nhìn cộng dây biết là cộng dây" là ngộ nhận cấp 1.Tức là thay vì thấy nó là Tứ Đại thì lại thấy nó là cộng dây. Rồi "ban đêm nhìn cộng dây tưởng con rắn": ở đây nó lại sai thêm mộ cách nữa, dây thấy là dây đã sai rồi, mà dây lại thấy thành con rắn, nó lại sai thêm một cái nữa, hiểu không? Thì mình Luân Hồi là cái gì? sai chồng sai, trong lỗi có lỗi, án chồng án, nó sai tới mấy lớp như vậy. Cái sai đầu tiên là mình nhìn chúng sanh mình không thấy danh sắc trong đó, mà mình thấy người nam, người nữ là đã sai rồi. Bước 2: rồi người nam, người nữ đó mình thích hay ghét thì lại sai thêm một cái nữa, hiểu không? Mà tu Tứ Niệm Xứ là gì? là sống bằng chánh niệm. Để thấy rằng mọi thứ như nó là, thì mình không tìm thấy chỗ nào để mình nắm. Tui nhớ Tây có một câu nói rất là hay: nhiều khi ta chết không vì dòng nước lũ, mà vì ta cố ôm quá chặt một mõm đá. Câu này có hiểu không ta? Ở đây có ai hiểu dùm câu này không? Nhiều khi ta không chết vì dòng nước lũ, vì mình xuống dòng suối thì minh bị nước nó cuốn thì mình chết là chuyện dễ hiểu rồi. Ta không chết vì dòng nước lũ mà ta chết vì ôm quá chặt mõm đá, uổng thiệt chứ, câu này nếu tôi nói một chỗ khác thì câu này phải xâm lên trán à. Nhiều khi người ta không chết vì dòng nước lũ, có nghĩa là gì? Mình chạy theo chuyện đời, rồi mình chết là đúng rồi. Nhưng có trường hợp mình ôm quá chặt một pháp môn tu hành, rồi mình lại chết ở trong đó. Nhưng không chết thằng Tây nào hết, mà chết thằng thổi kèn Tây. Có hiểu tôi nói không? Mình bị danh lợi nó cuốn mình tức là nước lũ, đằng này mình bỏ danh lợi rồi theo pháp môn tầm bậy, hiểu tôi nói không? Lẽ ra mình bị danh lợi nó cuốn mình lúc mà mình bị va vào đá vậy mà mình có cơ hội mình tỉnh. Còn đằng này mình chán danh lợi mình đi tu,, mà mình đi tu sai pháp môn, hiểu hả? giờ hiểu chưa? Tức là ngày xưa thay vì mình lấy thằng chồng không ra gì, nó về nó đập mình vài trận rối mình ly dị rồi thì nó yên. Đằng này lấy một thằng chồng học thức tương đối, có tiền tương đối và đẹp trai, nhưng thằng này nó giam mình suốt đời, suốt khiếp.có cái đó không? vì mình bỏ nó mình không cam tâm, vì tính ra điểm son nó nhiều quá. Toán, Lý, Hóa cái nào nó cũng trên 6 điểm hết, bỏ không được. mà ngày xưa lượm cái thằng mà 2/10-3/10 ở 3 bữa là êm quá rồi, là bỏ được liền, hiểu không? Nhưng chính vì lượm cái thằng mà cái nào cũng 6-7 điểm hết, bỏ không được. Mà chính vì cái chỗ 6-7 điểm đó, nó đập mình 1 tháng 32 ngày, mượn luôn cái ngày của tháng sau nữa. Có trường hợp này không ta? Tại Sài Gòn, tôi có biết một bà sư cô,bả kể chuyện đau lòng lắm. Ngày xưa, nhà bả có 5 chị em gái, nhà kế bên cũng có 5 anh em trai, nó ác vậy đó, cách nhau 1 cái vách. Việt Nam hay có cái vụ nhà chung vách. Ác một cái là vào ra chạm mặt, bả hay để ý, 5 chị em bả để ý 5 anh em kia. Mấy đứa em bả thì để ý chỉ là để ý thôi, còn riêng bả để ý bả thương người anh cả. Bả nói người anh cả có nụ cười thật đẹp, về nhan sắc thì dưới trung bình, nhưng trời cho nó có đúng cái hàm răng thôi, nó cười một phát là tỏa sáng. Bởi vì mê hàm răng đó, cuối cùng bả cứ ra vô hoài vậy. Tìm mọi cách bả tạo cơ hội cho người ta. Tự nhiên đồ cúng thì sao người ta ko ăn, cuối cùng: cưới. Bửa nào ổng không đánh bả là bữa đó ổng bệnh, quý vị có biết không? Ổng đánh suốt đến mức mà nấu ăn không vừa ý là ổng đánh, dọn mâm ăn trễ cũng đánh, ăn xong rồi dọn trễ cũng đánh. Coi như là ổng đánh ổng bị nghiện mà hình như bả cũng bị nghiện , không bị đánh cái bả nhớ, bữa nào không xức dầu là bả nhớ. CUối cùng rồi một ngày kia ổng đi xuất gia, ổng đi tu. Khi ổng đi tu rồi ỏng chết, bả mới nhắc lại chuyện đó. Giờ mới thấy rùng mình là tại sao mình có thể chịu được những trận đòn như vậy. Dĩ nhiên tôi nói cái này nó hơi xa, nhưng đó cũng là cái duyên. Thường đàn ông vũ hu thì nam tính nó mạnh, theo tôi hiểu như vậy. Đàn bà là một động vật thích bị chinh phục, mội một trận đánh như vậy họ có cảm giác là họ được chinh phục, gọi là thú đau thương. Chưa kể là tiền nghiệp đời trước cũng vậy, dù ai nói cũng vậy, mỗi lần bị như vậy mới thấy đã. Bởi vì mình nghĩ rằng mình bị đánh nghĩa là được chăm sóc, mặc dù nó hơi quá lố một tí, có trường hợp đó. Dĩ nhiên đây là một trong những trường hợp, do duyên gì đó khiến cho mình chế tác ra những cú đấm , đá, đục đẽo, đè, nó thành ra những cái hay, là do mình chế tác. Có nhiều khi, người bạn đời mình không ghen mình thấy không hạnh phúc, quý vị biết cái đó không? Mình phải bị ghen, phải bị dằn vặt, bị giằng xé để mình nhớ rằng mình có tồn tại trong lòng họ.Là do mình chế tác mình mới chấp nhận con người quái gỡ đó, mặc dù nó chỉ là ghen bóng ghen gió thôi. Nó không ghen mình cũng không chịu, nhiều khi nó ghe quá mình chịu không được. Nhưng mà toàn bộ những chuyện đó là do mình chế tác. Khiếp lắm. Cái này mới dễ sợ nè. Bằng vốn luyến và thiện ác của mỗi cá nhân, chúng ta đi vào đời này với một thứ hành trang không giống nhau. Với thứ hành trang khác biệt đó, với những nguyên tố, với những chất liệu khác nhau ấy, chúng ta không ngừng chế tác trần cảnh đi ngang đời mình và từ đó chúng ta lại chế tác ra một mảnh đời mới. Trên mảnh đời mới đó chúng ta lại chế tác ra những mảnh đời mới quá sai. Có nghĩa là ngay mảng đời có mã hiệu là A1, lúc đó mình còn gặp Phật Pháp. Từ A1 mình tạo ra A2, rồi tới F1, F5 rồi tới N1, N8. Khi mà đi xa quá rồi thì những vốn luyến của A1 này nó nhạt dần, hiểu không? Trong thời kì ở kiếp sống A1 này, mình có biết Phập Pháp, mình có niềm tin, mình có từ tâm, mình có trí tuệ, mình có chánh niệm. Nhưng theo dòng thời gian, cứ bị đọa rồi lên, rồi bị đọa rồi lên rồi bị đọa, nhưng mà thường bị đọa nhiều hơn, cho nên có một lúc nào đó mình có điều kiện mình quay trở lại, khi cuối nhìn xương trắng nó vùi lấp, thì mình quay lại đường về nó còn xa lắm. Thì mai mắn lúc đó gặp chư Phật, thì các Ngài còn khai thị, khai ngộ, khai nhãn cho mình, còn nếu xui là mình đi luôn. Cho nên các vị biết là có câu chuyện làm người khó như con rùa mù chung lỗ ván, và dòng luân hồi nó dài đến mức mà như dòng sữa mẹ mà mình bú nhiều như nước trong bốn biển. Có hiểu cái kia mới thấy cái này là đúng. Không phải Đức Phật Ngài nói quá lời đâu. Đi lâu lắm. Có một chuyện mà tôi muốn nhấn mạnh trong bài học sáng nay là chữ chúng sinh, ở đây có ai còn nhớ không? Chữ....có nghĩa là dính, chữ đó rất độc đáo. Có nghĩa là những gì mình thấy thích và ghét, những gì minh thấy đẹp và xấu, những gì minh thấy sướng- khổ, ba cặp này toàn là do tiền nghệp, khuynh hướng tâm lý và môi trường sống tạo nên. Có hiểu cái này không? Tui hay thường lấy ví dụ là buổi sáng bụng đói, có một cô hoa hậu vừa đoạt giải đêm qua, bưng vào một mâm điểm tâm rất là ngon. Nếu là người đàn ông thì họ sẽ thích cái mâm đó hay là người bưng mâm? Nhưng nếu cũng cái mâm đó, y những món ăn đó, mà bưng cho con sư tử thì con sư tử thích cái mâm đó hay thích người bưng? Người đàn ông hồi nãy thích cái gì? Cũng cùng một người bưng, nhưng cái thích của người đàn ông và con sư tử có khác không? Cả hai đối tượng đều không thích cái mâm bằng ngươi bưng, có đúng không ta? Người đàn ông là đàn ông cứng nha, thứ cong tôi không kể. Đàn ông cứng là đàn ông thẳng đó. Ổng thấy người bưng cái mâm vào thì ổng chỉ chú ý người bưng chứ không chú ý cái mâm. Con sư tử thì khi thấy bưng cái mâm vào thì nó cũng đâu có ăn được mấy cái opla với mấy cái xúc xích đâu, nó đâu ăn mấy cái bánh mì, bơ đồ, nó không ăn được. Nó chỉ lo chỉ quý cái người bưng thôi. Nhưng cái nó thích thì của người đàn ông và con sư tử có khác nhau không? Người đàn ông họ thích để rồi tháo, gở, bóc,dở còn con sư tử là: xé. Một cái là tháo, dỡ, một cái là giải phóng mặt bằng không đền bù. Khác phải không? Tức là chỉ trong tít tắc đó thôi, chỉ trong hình ảnh đó, nhưng người đàn ông thích người bưng theo kiểu khác, mà con sư tử thích người bưng theo kiểu khác. Các vị biết là mỗi người có một sở thích khác, mỗi người có cái kỵ khác nhau. Ngày xưa giáo hội Nam Tông mình có một lò thiêu ở Phú Thọ, bên đây là dãy 4 hay 6 gì đó, cái lò á. Kế bên có cái hầm, xây cao, ở dưới hầm là mấy trăm cái đầu lâu. Mỗi lần tui đi tới tui hay nhìn. Tui phải hứa rằng tui là người rất là nhát, hồi tui còn bé.Tui nhìn chứ tui không sợ, đầu lâu với xương người tui không sợ. Nhưng tui lại kỵ thứ khác. Tui kỵ những chăn, đệm, áo, quần dính máu. Các vị hiểu tôi nói gì không? Tóc, áo, giày, khăn mà có dính máu, mà nùi một cục mà nói này là hiện trường vụ án thì tui ngán dữ lắm. Hiểu tui nói không? Xương người, sọ, cười nhăn răng, chất một đống thì tui không ngại. Kể cả tối nó dựng lên, đi lỏm ngỏm, tui phải nói là tui không ngại. Cái tui ngại là cái này nè: do khuynh hướng tâm lý thôi, tui ngại là một người con gái rất bình thường, mà cái mặt xanh lè, tóc nó dài mà nó ngồi nó buồn, lâu lâu nó ngước lên, tui ớn cái đó.Hiểu tôi nói không? Chứ còn cái thứ đầu lâu với xương mà nó ghep` lại, nó đi lọc cọc, dĩ nghiên tui chưa gặp cảnh đó bao giờ, nhưng tui thấy nó nhưng trong hình dung của tui là tui không sợ, mà nhiều người lại sợ cái đó. Riêng tui là tui sợ cái gì đó rất bình thường, mà có 1,2 giọt bất thường trong đó. Thí dụ như một quãng đường vắng, khoảng vài chục cây số không nhà, có nguyên một cô nữ sinh mặc áo dài trắng, tóc xõa, mà ôm cái cặp là tui thấy nó hơi sai sai. Hiểu tôi nói không? Có anh đó ảnh chạy ngang nghĩa trang, ảnh thấy có một cô mặt áo dài trắng mà tóc cổ dài, môi hồng, rọi đèn vô thì thấy cổ đẹp lắm. Thì ảnh nói : chết cha rồi, làm gì ở đây có thứ này trời? ảnh đạp ga, ảnh vọt luôn. Ảnh vọt ra tới khu dân cư, thì ảnh thấy có cô tóc ngắn, mang giày Adidas, mặc áo poon quần Jean, mang ba lô, ngoắc. Ảnh mừng lắm, ngừng lại, cho lên. Cô nói: nãy sao không ngừng lại, làm chạy muốn chết luôn. Hiểu không? tại vì bây giờ là ban ngày, nghe nó không đã, chứ nghe ban đêm nó mới đã. Tui cũng nhớ một câu chuyện nữa, cũng ở nghĩa trang, vắng hoe. Có cô này có chuyện gấp, chuyện kẹt lắm, cổ mới đi ngang nghĩa trang đó. Dòm tới dòm lui không có ai, nhưng càng đi càng nghe tiếng chân sau lưng, cổ sợ lắm. Trong bóng tối nhập nhòa buổi chiều, cổ thấy có một đầu thuốc lá, có mùi khói, cổ mừng quá, nói: chú ơi chú! anh ơi anh! cho em đi cùng, cho cháu đi cùng. Thì người đó nói: làm gì dữ vậy? đi thì đi, chứ ai cấm đâu. Cô thở, nói: thiệt là đàn bà, con gái khổ thiệt, đàn ông con trai sướng muốn chết, ông đó mới nói: hồi tui còn sống tui cũng sợ vậy. Hiểu không? Do mình chấ tác thôi, ổng không có nhát, ổng chỉ nói thôi. Rõ ràng 2 lần sợ ma, không có lần nào thấy ghê hết. Lần kia chỉ có 1 câu: nãy không chịu ngừng, là người ta chạy muốn chết. Cái câu đó tui thấy đâu có gì là thấy ghê. Trước mặt là một người con gái rất là ....phải không ta? Còn trường hợp thứ hai cũng là người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, hút thuốc, có gì đâu. Nhưng chỉ vì 1 câu nói thôi là : ngày xưa tui còn sống tui cũng sợ. Và chuyện thứ 3 là chuyện người thiệt, cô này đi một mình qua nghĩa trang, cổ thấy có một thằng côn đồ, cái mặt rất khả nghi, đi lù lù. Nó kêu: em à, cổ thấy không xong rồi. Trời tối dần, có một mình cổ trong nghĩa trang, thì cổ làm sao để cổ thoát đây. Cái thứ mà càng năng nỉ thì càng kích thích. Càng sợ thì càng kích thích. Càng chống cự thì càng kích thích. Sợ cũng không xong, chống cự cũng không xong. Nhờ cổ có học lớp này của mình, không năng nỉ nữa, hồi nãy tính chạy nhưng giờ chạy sao kịp, thân gái mà giữa nghĩa trang, mà nghĩa trang mênh mông. Cổ thấy nó đi gần, cổ nhắm thẳng cái mộ mà xưa nhất nghĩa trang cổ đứng,cổ nói:"má ơi má, mở cửa ra con mới về'. Trời ơi, thằng kia nó quay 180 độ. Thay vì quỳ lại, van xin; không, lạnh ngắt, cứ lừ lừ lựa mã nào xưa nhất, nói "má ơi má, mở cửa con mới về". Câu chuyện này bà con nghĩ nó vô ích, nhưng đối với tôi, nó giá trị vô cùng. Thì ra đời sống là một lộ trình chế tác. Mình toàn là sống trong sự ảo tưởng, ảo giác hết. Tôi quay trở lại bài học. Tu hành hay sinh tử là một lộ trình chế tác sáu trần, mà mình chế tác ra sao thì lệ thuộc vào nền tảng tâm thức của mình, hiểu không? Nếu mình là người sợ ma thì mình nhìn gì cũng ra ma hết. Nếu mình không sợ ma thì mình gặp ma thiệt mình vẫn tưởng là người, phải không ta? Mình đang đói bụng thì mình nhìn gì cũng nghĩ tới đồ ăn. Còn mình đang no thì mình nhìn đồ ăn mình chỉ muốn đẩy nó qua một bên, có không? Quan trong lắm luôn. Các vị có biết cái hương vị mà tui thích nhất trong thực phẩm là đắng. Tui thích ăn khổ qua, tui thích ăn xù đâu. Nhưng nếu tui biết rằng cái đáng này không phải cái đắng từ 2 cái đó thì tui o81. Chẳng hạn như mình ăn.... thì minh ăn cái đắng đó là của tim sen, mình biết cái đắng đó là lành thì ok. Mình biết cái đắng mà mình vô trong mình rửa mặt rồi trở ra mà thấy bà chủ nhà cầm chai gì đó, giủ 2-3 cái vô quần, uống đắng là mình không uống. Hiểu không? Khiếp như vậy đó: chế tác. Mặc dù tâm sen mình uống được ....liên mình uống được, tâm thất mình uống được, sầu đâu mình ăn được, khổ qua mình ăn được, nhưng chỉ cần mình vào trong rửa mặt, đi ra, thấy bà chủ cầm cái chai rải vài giọt là mình không uống.(phút 39:40)
Mật mã / Password: