© www.toaikhanh.com

Toại Khanh - Thi hứng
Sưu tập từ facebook.
Bỏ hết mênh mông của biển trời
Tớ vào túi nhựa sống im hơi
Tháng ngày quên bẳng thân phận cũ
Nào nhớ ngày xưa có một thời
Đêm nọ ngặt mình nghe khó thở
Quay nhìn bất chợt nhớ trùng khơi
Hỏi em nẻo cũ về biển rộng
Kẻo mãi nơi đây phí một đời!




Đường vào cũng là lối ra
Xưa là toilette, nay là bồn cây
Cuộc đời muôn sự vần xoay
Ai hay hố xí có ngày trổ hoa!




Ngày xưa chờ mãi người thành đá
Chinh phụ ngày nay chỉ thế này
Người hẹn hò nhau đi biền biệt
Lâu ngày xe đạp tót lên cây!




Rồi mai buông hết, ta về đất
Mộng mị trần gian gửi lại nhau
Nắng sớm, mưa chiều cùng giun dế
Đêm nằm ngửa mặt ngó trăng sao
Một nắm xương tàn không tên tuổi
Mục ruỗng vô hồn hết biết đau
Chẳng biết giận hờn, thôi thương nhớ
Máu thịt bây giờ để bón rau!
Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở
Ráng sống an vi... đợi buổi nào!




AI ĐIẾU KIM DUNG
Kiều Phong đã bỏ cuộc chơi
Giang hồ giũ áo bên trời biên quan
Hồ Xung tiệc rượu chưa tàn
Ngậm ngùi tiếng sáo một Hoàng Dược Sư
Đồ long hoang đảo biệt mù
trăm năm một khối tình thù khó tan
xót lòng phận gái Linh San
nhớ hoài Cổ Mộ một hoàng hôn xưa
Thiếu Lâm lạnh tiếng chuông chùa
Hoa Sơn tí tách giọt mưa bên rừng
Ngàn năm chỉ một Kim Dung
Chánh tà hắc bạch xin cùng khóc ông !
Toại Khanh
(buổi chiều biết tin ông mất, 30 tháng 10.2018)




Ăn mì, nuốt cả Tâm Kinh
Nước lèo in cả bóng mình trong tô
Miệng ăn, lòng niệm Nam Mô
Hết tô, lòng cũng cơ hồ nhẹ tênh !




Sống ở đời phải luôn chuẩn bị một lối thoát.
Kể cả chiếc nhẫn đeo tay
cũng không nên là một vòng tròn khép kín,
mai này có khi mập lên muốn tháo cũng khó.
Buông bỏ, tháo gỡ và giải thoát.
Ba động từ cuối cùng trên môi người hành đạo!




Thế giới bây giờ như vậy đó
Đốn sạch rừng táo
để xây đền thờ cầu nguyện có táo ăn,
bao nhiêu cái đầu mờ mờ như nến
nên đứa nào là bóng đèn thì bị đem treo cổ,
quan hệ giữa người với người chỉ còn là cái phone,
sống với nhau toàn bằng mặt nạ,
bố thí chút gì thì trước hết phải chụp ảnh,
cả hành tinh đang sống với những giá trị ảo...




Thuở nào khắp chốn tung hoành
Bây giờ quy ẩn hiền lành đứng đây
Mặc người đổ đất trồng cây
Mưa chiều nắng sớm đợi ngày xanh rêu




Nối đường vạn lý vào tim
Tự thâm tâm đã là chim cuối trời
Chân ở đây, lòng muôn nơi
Lòng vô trụ xứ cho đời thênh thang




Ngỡ ôm giữ được vào lòng
Ngờ đâu chỉ được một vòng hư vô
Vật xa, người cũng xuống mồ
Vòng tay ngày cũ bây giờ hư không...




Một ngày trong cõi trăm năm
Người cùng với núi cùng nằm sánh nhau
Nghìn năm biển hóa nương dâu
Núi kia vẫn đó, còn đâu người nằm !




Suốt một đời lăng xăng
Một bình sinh tung tăng
Tuổi già nghe nhớ Phật
Và chút gì ăn năn...




Mươi năm bắt bóng đuổi hình
Một ngày tỉnh giấc thấy mình hư không
Trời bao la, đất mênh mông
Thân ta một nhánh cỏ bồng vô danh...




Từ ta bắt bóng bỏ hình
Vong thân cho những phàm tình khói sương
Một khuya trăng rọi góc giường
Hiểu ra cái lẽ vô thường rất ư!




Một trăm? Đồ dỏm ai thèm
Hai trăm giảm nửa, chị em phát cuồng
Đều là mộng mị khói sương
Thêm thìa mộng tưởng... thiên đường là đây!




Từ bên trong "động Phong Nha"
Bạn tôi hì hục nhìn ra phố đời
Mặc người sung sướng ăn chơi
Bạn tôi chở hết nỗi đời trên xe
Xe quèn chở cả rừng tre
Thong dong mưa nắng đi về nhân gian.




HOÀI NIỆM PHẬT ĐẢN
Lâm Tỳ Ni xưa
Bạt ngàn hoa cỏ
Một bình minh mừng đại sĩ ra đời
Lâm Tỳ Ni nay
Bụi mờ bay trong gió
Cổ thành xưa
Giờ rêu cỏ bời bời
Gốc Bồ đề xưa
Bồ tát ngồi thành Phật
Đại lực, đại hùng dưới tán lá đơn sơ
Phật cảnh hôm nay
Người đông, đất chật
Những mảnh cờ buồn
Theo gió thổi phất phơ
Câu Thi Na xưa
Phật về viên tịch
Giữa vườn sa-la
Hàng thánh chúng đoan nghiêm
Chuyện ngày xưa
Nay chỉ còn cổ tích
Gẫm chuyện đạo đời
Chỉ để thấy buồn thêm
Lời Phật xưa
Nay chỉ còn chuông tượng
Tụng đọc đầu môi
Thay chứng ngộ trong tim
Lòng hữu hạn đã thay tâm vô lượng
Đạo mầu xưa
Nay biền biệt dấu chim
Hơn hai ngàn năm
Trần gian dâu bể
Mỗi năm một lần
Ngồi nghĩ chuyện xưa sau
Ai người hữu tâm ngồi nghe nhau kể lể
Nỗi đời phù sinh
Giọt sương sớm khô mau...




Ngồi chung ghế chắc chi nhìn chung hướng
Vẫn đôi bờ như Chức Nữ Ngưu Lang
Cùng gặp nhau trong đạo mầu vô lượng
Biết lòng ai địa ngục với thiên đàng...




Ðây quy tụ các hành,
Chúng sanh được hình thành,
Như bộ phận quy tụ,
Tên xe được nói lên.
Cũng vậy, uẩn quy tụ,
Thông tục gọi chúng sanh.
Chỉ có khổ được sanh,
Khổ tồn tại, khổ diệt,
Ngoài khổ, không gì sanh,
Ngoài khổ không gì diệt.
(Thánh ni Vajirā, Tương Ưng Bộ)




Cây Kālāma




Ông thầy tận lực đưa trò sang bến giác,
nhưng mỗi học trò có riêng một bánh lái để về nơi mình muốn.
Trăm bánh lái, một mái chèo
Mỗi người một chí ruổi theo trăm đường
Ngẫm mà tội kẻ hoằng dương
Độ sinh...giấc mộng hoang đường ngu ngơ




Đất cằn vẫn cứ nở hoa
Đời buồn khéo sống vẫn là như tiên
Mỗi chông gai một cảnh thiền
Bình tâm ngay giữa cõi phiền mới ngoan




Một ngày rời núi du phương
Lang thang qua những nẻo đường chiêm bao
Đèn vàng phố cổ xanh xao
Tàn đêm còn đứng rọi nhau cuối đường
Này là gió, nọ là sương
Nghe ra mấy giọt vô thường trên vai
Bước hoài, đi để tìm ai
Tìm ta, tìm một dấu hài tiền thân...




Chung loài nhưng khác đường
Hiểu lầm nên luyến thương
Đến đây là ngã rẽ
Mỗi đứa về một phương




Chiếc nón lá nằm trên đống lá
Ta u mê trong đêm tối cuộc đời
Ngã ba lòng, thuyền xuôi về mấy ngã
Biết giai không vẫn nhớ một nụ cười.




Đã xong việc ở công trường
Thảnh thơi đứng dựa chân tường nghỉ ngơi
Trăm năm là một cuộc chơi
Bôn ba cho đến tàn hơi thì dừng...




Ngỡ về non ở suốt đời
Bỏ ngoài tai những gọi mời viễn phương
Nửa bình sinh đã trên đường
Đủ ê ẩm những đoạn trường nhân sinh
Một khuya mưa núi giật mình
Ở đây dẫu núi... vẫn hình như chưa
Ngậm ngùi chén muối đĩa dưa
Chút duyên tục diệm vẫn chưa thấy về
Lại đi chiết nhánh Bồ Đề
Đem về trồng ở bến Mê đợi người
Lần tay... Đã mấy thu rồi
Cạn dầu, vẫn chửa gặp người truyền đăng!
Lại chờ thêm mấy mùa trăng
Trang kinh bối diệp cầm bằng mốc meo...




Trốn miệng đời, lắm khi cần mặt nạ
Trốn kỹ rồi, vẫn loạn tiễn đôi khi
Nhân gian ơi, xin được làm kẻ lạ
Bên hiên đời, nằm ngủ lánh thị phi




Lão ông trên nẻo hồng trần
"Ngày xưa ta cũng một lần như ri "
Mươi năm ngó lại, còn chi ?
Chút năm tháng nữa lại đi xuống mồ
Hành trình về cõi hư vô
Tay trong tay cũng cơ hồ đã xa!




Đất quê dựng một am thiền
Những khi chột bụng thả phiền xuống ao
Bao nhiêu nỗi khổ niềm đau
Cũng theo rau cải tương chao ra ngoài
Cốc thiền tuy một mà hai
Nhất công nhị dụng hỏi ai chẳng là...
Cho người mà cũng cho ta
Trước là bố thí, sau là tiện nghi
Có trí mà cũng có bi
Thiền am trên phố so bì được chăng!




Dòng sông quê cũ còn đâu
Lục bình vào lọ, con trâu lên bình
Trái tim ngỡ đã khô tình
Một khuya lên mạng giật mình nhớ quê




Vốn chỉ từng viên sỏi
Làm nên một cõi buồn
Phật về cho ánh sáng
Dạy người một chữ "Buông"!




Mai kia rời trái đất
Về sống bên chị Hằng
ai biết mình đánh mất
Vĩnh viễn một vầng trăng!



Phuongtri Thich (Sư Toại Khanh) thỉnh thoảng post trên facebook những bài thơ cảm hứng từ hình ảnh quang cảnh nào đó gây ấn tượng. Thi sĩ xưa nay vẫn sáng tác những câu lời thanh ý tục hoặc lời tục ý thanh. Nhưng những câu thơ này của Sư là "lời Đời ý Pháp". Tuy giản dị tếu lâm đó nhưng nhìn lại sẽ thấy ẩn chứa Phật pháp trong đó. Vì vậy mà mình lưu lại trên trang riêng này kẻo lâu ngày trôi mất hết trên facebook.

© www.toaikhanh.com